Kết quả tìm kiếm cho "bún tôm"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 314
Sáng đi chợ quê, gặp chị ngồi bên những bó hẹ nước, rau chốc xanh mướt, tự nhiên thấy lòng chùng xuống. Có những thứ rau chỉ cần nhìn thấy thôi là ký ức đã tự biết đường trở về. Không cần ai gọi, không cần cố nhớ. Nó trở về bằng mùi bùn non, bằng màu xanh của đồng ruộng, bằng những bữa cơm nghèo mà ngon đến nỗi lớn lên rồi vẫn còn thèm.
Ở quê tôi, xả vuông là lúc người nuôi tháo nước trong vuông tôm ra để bắt cá, chuẩn bị cho vụ nuôi tiếp theo. Nước rút đến đâu, cá theo dòng nước đến đó. Nhà nào có vuông là nhà ấy có dịp cùng bà con, xóm giềng quây quần xả vuông bắt cá.
Hiện diện tại một đất nước cách quê hương hơn 7.000km, các nhà hàng Việt vẫn có đủ nguyên liệu để phục vụ những món ăn chuẩn vị, nhờ sự tham gia sâu rộng của người Việt vào chuỗi cung ứng thực phẩm Việt tại Úc.
Tuy không phổ biến như bún bò hay bún mắm nêm, bún giấm nuốc tại cố đô Huế vẫn có sức hút riêng biệt nhờ hương vị độc đáo.
Không cần ra tận Hải Phòng, thực khách ở Rạch Giá vẫn có thể thưởng thức hương vị bún cá cay đặc trưng của đất Cảng. Nước dùng chua cay hài hòa, cá rô chiên giòn cùng nhiều loại topping đã tạo nên sức hấp dẫn riêng cho món ăn giữa phố biển.
Từ những sản vật mộc mạc nơi bãi bồi, vuông tôm như ba khía, sò huyết, cá lóc, cá bóng trứng, cá nâu... người dân ven biển An Giang đã khéo léo chế biến thành những món ăn đậm đà hương vị biển, trọn vẹn tình quê.
Sau những năm tháng chiến đấu trên đất bạn Campuchia, mang trên mình thương tật 56%, cựu chiến binh Đỗ Văn Chức, ngụ xã An Biên (tỉnh An Giang) vẫn bền bỉ đi qua khó khăn, trở thành người tiên phong chuyển đổi mô hình tôm - lúa, tiếp tục cống hiến cho quê hương bằng nghị lực của người lính.
Miệt Thứ (An Giang) được bao bọc bởi biển Tây và các con sông, rạch, gồm mười Thứ, mở đầu là Thứ hai và kết thúc là Thứ 11, tên gọi ghép “Miệt” và “Thứ” đã bao hàm vùng đất xa xôi, trắc trở.
Suốt 15 năm, quán bún sả giản dị dưới chân núi Ba Thê của chị Mai Thị Dung, ngụ ấp Tân Hiệp A, xã Óc Eo (An Giang) vẫn lặng lẽ tỏa hương thơm nồng, trở thành điểm hẹn ẩm thực quen thuộc của người dân xứ núi.
Khi trời còn chưa sáng, những phiên chợ ở Vĩnh Xương, Mỹ Đức và Hà Tiên đã rộn ràng người mua, kẻ bán, phản chiếu nhịp sống bình dị và sức sống của vùng biên An Giang.
Có những hương vị chỉ tìm thấy khi mùa về. Hạt nếp vụ mùa lớn lên chậm rãi giữa ruộng đồng thuận thiên, mang theo mùi phù sa, nắng gió và sự cần mẫn của người trồng. Qua bàn tay người quê, hạt nếp hóa thành những món bánh giản dị, giữ nguyên vị ngọt lành của ký ức và của một miền quê còn sống theo nhịp đất trời.
Dù là đặc sản quen thuộc của vùng đất võ Bình Định và Nam Bộ, cái tên "bánh hỏi" vẫn ẩn chứa nhiều giai thoại thú vị.